Feeds:
Posts
Comments

Posts Tagged ‘chuyen di thuc te’

Mọi việc xảy ra trên đời đều có lí do của nó. Hãy để lí do đó là yêu thương. – Trích của chính mình.

Với tui, có trăm nghìn lí do để tui không bao giờ nghĩ đến việc xây một ngôi nhà nào nữa. Tui còn nhớ khi mới nhận hồ sơ từ Vĩnh Kim và đọc một lúc 5 bức thư tay,  tui đã gạt những dòng chữ này của Trúc Thư đi như thế nào…

Cho đến tận khi đi thực tế tui mới hiểu…

Dù vậy, tui cũng không dám nghĩ đến việc sẽ xây một căn nhà mới cho Trúc Thư. Ai mà ngờ cái post 30 triệu đồng lại được hoàn thành chỉ trong vòng một buổi sáng.

Và sau nhiều gian nan giải quyết vấn đề giấy tờ đất đai, căn nhà đã được khởi công đầu tháng 3-2012 và … đến ngày 31-3-2012…

đồng bào chú ý, có cả nhà tắm nhỏ nhỏ phía sau kìa :”>

Căn nhà đơn sơ không sơn phết nhưng đảm bảo đúng nguyên tắc “3 cứng” mà chúng ta yêu cầu: nền, mái và tường. Một phòng lớn (phòng khách), một phòng nhỏ, và một phòng tắm nhỏ được xây lên để xoá đi nỗi lo của nhóm khi em Thư cứ phải tắm ngoài trời. Bếp và nhà vệ sinh dĩ nhiên vẫn ở bên ngoài, trong nhà vẫn chỉ có độc nhất mỗi một cái giường, không có tủ kệ nào để đựng áo quần đồ đạc (mẹ con Thư vẫn móc hết tất cả áo quần trên một sợi dây, hiện đang để ở một gian tạm kế bên nhà bếp).

Mang theo một cái đồng hồ treo tường và 500k, tụi tui ra chợ mót quà mừng nhà mới. Kết quả thu được thiệt không ngờ: 1 cái mùng to, 1 cái chiếu bự, 1 cái mền dày, 1 cặp gối có áo gối sẵn, thêm 1 cặp áo gối, 1 thùng mì gói, 2 bịch đường, 2 bịch muối. Tụi tui vui đến nỗi cười toét hết miệng.

Và em Thư vẫn cười hiền thật là hiền. Nụ cười của em đẹp hơn bao giờ hết.

————————————————————

Tụi tui đi thực tế thêm 4 trường hợp mới.

Có nỗi buồn của một cô giáo phải một tay gánh vác gia đình với đồng lương ba cọc ba đồng…

Có nỗi buồn khi thấy một gia đình vì nghèo khó mà bỏ mặc việc học hành của hai đứa con…

Có nỗi buồn về một cô bé tự ti muốn bỏ học…

Nhưng ở đó đã xuất hiện một nụ cười mới, một niềm tin mới.

(đang viết)

Advertisements

Read Full Post »

Ngày 18 tháng 2 năm 2012

Chúng tôi trở lại Vĩnh Kim

không còn là một ngày đẹp trời

nhưng vẫn là những ước mơ nhỏ xinh ấy…”

Lần này ghé xuống Vĩnh Kim vào sáng thứ bảy nên chúng tôi gặp các em đang đi học ở trường. Thướt tha trong bộ áo dài trắng tinh, Trúc Thư dễ thương đến nỗi tôi mém nữa không nhận ra, Thùy Dương trông lại càng hiền hơn, và Tường Vi thì đẹp sắc sảo mặn mà quá đỗi…

Chúng tôi gặp nhà trường và đại diện phía Ủy Ban của xã.  Xem xét kết quả học tập của các em thông qua bảng tổng kết điểm học kì một. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn nhớ ưu tiên lo việc xây nhà cho Trúc Thư trước tiên. Rồi đi thực tế một trường hợp mới.

1. Võ Thị  Trúc Thư

Trúc Thư vẫn giữ vững thành tích học tập tốt với điểm trung bình 8.9

Chúng tôi bàn bạc với  Ủy Ban rồi ghé qua nhà ông bà nội của Thư để xin xác nhận về vấn đề đất đai. Tôi đã ngỡ ngàng biết bao khi nhìn thấy ngôi nhà rộng lớn trắng muốt của ông nội Thư. Bà nội Thư đang đứng trước sân nhà…nhuộm tóc. Và tôi càng buồn hơn khi ghé về lại nhà Thư và nhìn thấy tình cảnh tơi tả của nó….

Một căn nhà đẹp đẽ đằng kia và một căn nhà rách nát chỗ này liệu ai nghĩ ra được có sự liên quan nào (?!?!)

Mái nhà đã đầy kín những lỗ thủng to tướng…

Vách gỗ đã nghiêng rụng rơi…

Cả chỗ tắm cũng không có, Thư nói em vẫn thường mặc nguyên bộ đồ tắm rồi vào trong nhà thay đồ 😥

Những ngày mưa to thì nhà còn ngập tới đầu gối. Chỉ nghe tới đó thôi là chỉ còn biết lo giấy tờ cho nhanh để còn kịp xong cái nhà mới trước mùa mưa…

(đang viết…)

2. Phan Thành Khoa

3. Ngọc Nga

4. Tường Vi

5. Lan Vy

6. Minh Trang

7. Thùy  Dương

Read Full Post »

1. Nguyễn Thị Thảo My (trường Đinh Tiên Hoàng)

Là trường hợp được đánh giá là ngôi sao sáng của chuyến đi. Thảo My dễ thương và lanh lẹ, vừa trắng trẻo lại vừa cao ráo. Là hồ sơ có học lực xuất sắc nhất, điểm trung bình 9.4, Thảo My còn là kiện tướng cờ vua và chơi cầu lông rất giỏi. Ở vai trò là lớp trưởng, Thảo My rất năng động và chăm chỉ trong mọi hoạt động của trường lớp.

Hoàn cảnh gia đình khó khăn, bố chạy xe ôm thu nhập không ổn định, mẹ bị bệnh tim nặng không làm gì được (đi bộ từ nhà ra đầu đường còn khó thở), căn nhà xây được do gia đình vay tiền chính phủ theo diện hộ nghèo và vẫn không cách nào có tiền trả lại. Vì vậy, Thảo My không được đầu tư hay chăm lo gì đặc biệt mà một mình em cứ thế tự mình phấn đấu. Ngày hôm sau đi thi đấu cầu lông, nhưng Thảo  My chỉ có một đôi giày thể thao đi học. Đôi giày đã từng là đôi giày màu trắng điểm hồng rất xinh, nay đã cũ mèm, bung keo bung chỉ há miệng, xơ rách hết các phần xung quanh, em vẫn vui vẻ tươi cười đi bộ đến trường.

Anh Hùng – một người bạn đi chung chuyến đi – đã quyết định trao tặng một chiếc xe đạp Nhật cho Thảo My. Thảo My còn không kịp chờ nhìn thấy chiếc xe đã phải đến trường (vì đi bộ nên sẽ mất khoảng 20 phút). Nhìn chiếc xe đẹp đẽ, niềm vui đã hiện rõ trong đôi mắt của bố mẹ Thảo My.

2. Phan Thị Ngọc Thư (trường Đinh Tiên Hoàng)

Ngọc Thư à học sinh xuất sắc với điểm trung bình 9.2, và là một trong ba trường hợp tiêu biểu ở Ninh Hòa theo dạng “sống một thân một mình”. Bố mất từ sớm, mẹ đi làm xa, phụ bán quán và rửa chén cho tiệm phở ở Sài Gòn, nên Thư ở nhà một mình. Mỗi tháng mẹ đưa cho Thư 300k, tự đi chợ, tự nấu nướng, tự tính toán chi trả các khoản ở nhà, và ngủ một mình trong căn nhà nhỏ hẹp tối om om…

Thư nhỏ xíu, giọng nói rất nhẹ và lễ phép nhưng da trắng, mái tóc dài óng ả và khuôn mặt đẹp vô cùng… chỉ là đôi mắt buồn quá…

Lúc nhóm ghé nhà Thư là 2h trưa, nhưng căn nhà nằm trong góc kẹt lại không ánh đèn nên tối thui thui. Phía trước nhà Thư cho người ta thuê mặt bằng mỗi tháng được 300k, còn Thư ở phía sau một mình. Nhà không có đèn, anh thuê nhà mới đem vào cho mượn một cái bóng đèn để mọi người nói chuyện. Gái hỏi Thư sao không bật đèn học trên bàn lên đỡ cũng được, Thư mới bảo đèn bị hư từ hôm qua rồi…

Ngay lập tức, anh Hùng đi chung với đoàn đã ghé tiệm điện mua ngay cái đèn mới tặng cho Thư. Đôi mắt đẹp long lanh của  Thư cứ lấp láy mãi sự ngạc nhiên và biết ơn.

3. Trần Thị  Kim Phượng (trường Đinh Tiên Hoàng)

Phượng là trường hợp thứ ba có học lực xuất sắc. Bố Phượng có vợ sau và bỏ 3 mẹ con không ngó ngàng gì tới. Mẹ Phượng làm nhân viên quét dọn trong trường, một mình nuôi 2 đứa con ăn học.

Cả hai chị em đều học giỏi. Em gái của  Phượng còn là lớp trưởng.

4. Thạch Thị  Ngọc Ánh (trường  Hùng Vương)

Ánh là trường hợp được quan tâm rất nhiều khi nhóm nhận hồ sơ và thư tay. Với những dòng tâm sự đầy cảm xúc, nhóm tưởng tượng Ánh là một cô bé mĩ miều với ánh mắt đa sầu đa cảm. Nhưng khác hẳn với mọi suy đoán, Ánh là một cô bé cứng cáp (có phần còn giống con trai), đôi mắt tinh anh và nói chuyện rất nhanh nhảu.

Gia đình chỉ còn 2 mẹ con tương tựa nhau mà sống. Thật ra Ánh còn một người chị gái nhưng đã phải bỏ học năm lớp 11 vì gia đình khó khăn, rồi người chị đi học may và đi làm ở xã khác, tự mình nuôi được bản thân đã mừng nên cũng không giúp đỡ gì được cho gia đình. Mẹ của Ánh đi làm xa, phụ bán trái cây với người chị họ ở Đắc Lắc, một hai tháng mới về một lần. Ánh sống một mình và tự chăm lo mọi việc cho bản thân. Nhìn căn nhà sạch sẽ gọn gàng mà thấy cô bé giỏi giang quá đỗi.

Ánh học rất tốt. Khi được hỏi có tự tin sẽ đủ điểm đậu vào trường chuyên không, Ánh cười tít mắt bảo là “chắc được”. Tôi cũng tin Ánh sẽ làm được. Không hiểu sao tôi thấy Ánh như người chị cả của mấy đứa nhỏ ở đây. Và tôi đã nhờ Ánh để ý giúp đỡ tụi nó khi cần. Ánh cũng đã vui vẻ nhận lời.

Chúng tôi may mắn đến thăm ngay khi mẹ Ánh về thăm nhà nên có thời gian hỏi thăm trò chuyện với cả hai mẹ con. Quả thật họ yêu thương nhau hết lòng hết sức. Mẹ Ánh yêu thương Ánh vô cùng. Và Ánh cũng thương mẹ mình vô cùng. Nơi đó dù vắng lặng nhưng tràn đầy tình yêu thương…

 

5. Trần Thị Mỹ Hoa (trường  Hùng Vương)

Hoa là trường hợp cuối cùng được chọn đợt này. Và cũng lại là một trường hợp “sống một mình”. Bố của Hoa đã bỏ đi và có gia đình khác. Chả mấy khi về thăm nhà, khi về cũng chẳng đem gì về cho Hoa, cũng chẳng có quan tâm chút nào. Hoa nhắc về người bố của mình hết sức miễn cưỡng và buồn bực.

Mẹ của Hoa đi làm xa không ổn định. Hoa sống với bà Ngoại. Lúc nhóm xuống thăm thì bà Ngoại cũng về quê ở Phú Yên thăm người bà con. Chỉ có Hoa ở nhà.

Hoa ít nói và thường cúi mặt xuống đất. Em có vẻ không thích kể về chuyện gia đình mình mà cứ nói qua  loa. Cũng chẳng thể hiện chút tình cảm nào với bố, mẹ, hay cả bà ngoại.

 

Còn lại là 3 trường hợp chưa được đưa vào Quỹ Học.

6. Nguyễn Thị  Ngọc Quyển (trường  Hùng Vương)  – vắng mặt

7. Nguyễn Thị Hồng Diệu (trường  Hùng Vương)

Là trường hợp khiến tôi buồn và suy nghĩ rất nhiều. Diệu với em gái ruột sống chung với mẹ và dượng.

Tôi chưa bao giờ thích chữ “mẹ ghẻ” hay “bố ghẻ” và cũng không dùng bao giờ. Nhưng thâm tâm tôi lại có ác cảm ghê gớm với người đàn ông đó và nghĩ rằng những từ ngữ đó thật phù hợp. Mẹ của Diệu có 3 đứa con gái: 2 đứa với chồng trước, rồi lấy người đàn ông này và có thêm một gái nữa. Riêng việc chỉ toàn con gái thì ông ta cũng đã tỏ vẻ rất khó chịu khi nhắc tới. Và căn nhà họ đang ở là của ông ngoại mấy đứa nhỏ.

Bố mẹ của  Diệu làm nghề lượm ve chai. Lúc nhóm chúng tôi tới thì chỉ có người bố ở nhà. Ông đón tiếp chúng tôi với ánh mắt đỏ ngầu đầy vẻ nghi ngờ. Nhưng khi nghe tôi trình bày xong thì ông bắt đầu kể lể hoàn cảnh. Vừa kể vừa nhiếc móc hai đứa con gái “riêng” của vợ. Hai đứa nhỏ đứng nép vào nhau, đôi mắt đầy bất mãn và sợ hãi, ông vẫn vừa trừng mắt nhìn vừa mắng “Tụi nó chả làm được việc gì hết! Mà đâu phải tui không cho nó đi học, tại nó lười biếng nó đâu lo học hành gì…”

Tiếng của người đàn ông cứ ong ong bên tai và đôi mắt đỏ ngầu của ổng làm tôi lạnh sống lưng. Tôi còn nhớ cô hiệu phó của trường Hùng Vương đã tha thiết nài nỉ tôi suy xét cho trường hợp của Diệu. Cô kể rằng cô đã rất nhiều lần thuyết phục bố Diệu cho em tiếp tục đi học. Lẽ ra Diệu đã phải bỏ học khi xong lớp 5 nhưng nhờ nhà trường và ủy ban nói nhiều mới duy trì được đến giờ.

Cũng vì hoàn cảnh đó mà Diệu chỉ là học sinh trung bình yếu. Nhìn gương mặt em lờ đờ mà lòng tôi buồn quá… Tôi còn thấy trên cánh tay của em gái Diệu có vết sẹo phỏng rất nặng để lại… Tôi không biết, không muốn suy đoán và cũng không dám hỏi thêm những câu chuyện đằng sau đó…

Đó là những giây phút quá nặng nề trong lòng tôi.

Tôi nhắn nhủ lại với Diệu rằng tôi không thể giúp gì cho em nếu em không nỗ lực thay đổi cuộc đời. Tôi nhờ em Ánh hỗ trợ cho Diệu hết sức có thể… Chỉ cần Diệu vượt qua giai đoạn mất căn bản này, dù chỉ một chút thôi tôi thấy được có hi vọng, tôi hứa sẽ làm mọi cách để em được tiếp tục đi học…

 

8. Nguyễn Hoàng  Song Hiếu (trường  Hùng Vương)

Hoàn cảnh khá ổn định. Bố làm bảo vệ và mẹ làm lao công cho trường.

Nhà có 3 đứa con trai và Hiếu có sức học tốt nhất trong 3 anh em (loại khá).

Góc học tập của Hiếu

Read Full Post »

Đợt đi Long Vĩnh, nhóm chọn được 5 trường hợp. Trường hợp em Nguyễn Ngọc Hải (anh Châu Phạm đỡ đầu) được xếp vào loại khó khăn nhất. Nhưng không chỉ có nghèo khó, nơi đó còn 4 đứa nhỏ mà trong mỗi đứa đều có những niềm đau không biết đã chìm sâu hay chưa…

Nỗi buồn của những đứa trẻ bị bỏ rơi…

Võ Thị  Huỳnh  Như (chị  Hồng Linh đỡ đầu)

Con bé có dáng người cao dong dỏng dù chỉ mới học lớp 8. Khi cả nhóm còn chưa kịp ngồi xuống ghế, chỉ mới mở lời hỏi thăm hoàn cảnh gia đình thì Huỳnh Như đã cúi gầm mặt xuống từ lúc đó. Nước mắt cứ thế rơi mãi. Còn con bé thì chẳng nói một lời nào.

Người bố đã bỏ mẹ con Như, có vợ mới và con riêng, không hề ghé thăm Như một lần từ hồi có gia đình riêng mới đó. Mẹ Như đi làm xí nghiệp, hai ba bữa hoặc có khi cả tuần mới về một lần. Như ở chung với bà Ngoại và các cậu thím. Cũng gần như là ở một mình. Vẫn thường đi hái ớt kiếm thêm tiền bất cứ khi nào người ta gọi đi. Vậy mà Như vẫn đạt được kết quả là học sinh giỏi.

Như cứ ngồi đó không nói gì, chỉ có bà Ngoại và cậu út kể rất nhiều chuyện. Như chỉ khóc, có vẻ gì đó tức tưởi, hoặc là tự gái cảm thấy như vậy mà thôi. Nhưng lúc đó gái không muốn nghe thêm gì nữa, không muốn những người kia kể thêm gì nữa. Có cảm giác như mỗi khi có ai hỏi về  Như thì những câu chuyện đó lại nhai đi nhai lại.

Lần đầu tiên, trong một chuyến đi thực tế, gái không muốn biết gì thêm về một hoàn cảnh. Nó vốn đã quá đủ đau buồn cho một đứa trẻ rồi…

Nguyễn Thị Thanh Tâm (Truc Nguyen đỡ đầu)

Tâm có một em gái tên Tiên và một em trai tên Linh. Bố mẹ li dị từ khi Linh mới 1 tuổi. Sau đó có lần Linh bị dọa đem bán nên có một ám ảnh rất xấu về người lạ, em sống chết đi trốn chứ không để ai đụng được.Ba chị em sống với bà Ngoại. Bố hoặc mẹ thỉnh thoảng có về một lần cho năm chục ngàn. Để bà Ngoại già nua nuôi mấy đứa nhỏ bằng đàn vịt.

Năm ngoái còn có đàn vịt 200 con, Tâm phụ trách việc đi giao trứng. Năm nay sức khỏe bà yếu quá, chỉ còn nuôi 20 con.  Chẳng biết là còn nuôi nổi mấy đứa nhỏ không. Bà cũng có vẻ phó mặc, Tâm còn học được ngày nào thì học, ai giúp được thì giúp, không thì bà cũng buông tay…

Lê Thị  Hoài Thương (anh Châu Phạm đỡ đầu)

Bố mẹ li dị.  Rồi bố bỏ đi. Mẹ thì lên thị trấn làm nghề phục vụ quán cafe, lâu lâu gửi tiền một lần chứ cũng chẳng mấy khi về. Hoài Thương còn có một chị gái, đã đi theo mẹ và làm nghề uốn tóc.

Hoài Thương sống với bà Ngoại và cậu. Bà sức khỏe yếu chỉ ở nhà và cũng tỏ ra chẳng quan tâm gì đến việc học hành của Thương. Còn cậu thì đi làm mướn, và có vẻ rất quan tâm đến Thương.

Sống trong hoàn cảnh đó, Thương vẫn học rất giỏi và chăm chỉ. Thương vừa đạt giải học sinh giỏi cấp huyện môn Giáo Dục Công Dân.

Với Thương, gái có cảm giác lo lắng nhiều. Sự thiếu quan tâm của bà, sự quá quan tâm của cậu, và cả tuổi thơ thiếu tình thương của em rồi sẽ dẫn em về đâu…

Nguyễn Thị Cẩm Trinh (chị Hồng Linh đỡ đầu)

Trinh chỉ mới vừa vào lớp 6, người gầy tong…

Bố mẹ không li dị, nhưng bố bỏ cứ thế bỏ đi, thỉnh thoảng về không một đồng bạc, cũng chẳng hỏi han gì con cái gia đình. Mẹ với dì nuôi hai đứa con gái. Mẹ Trinh có 3 công rẫy, dùng để trồng mì. Dì thì trồng bầu.

Thường ngày Trinh phụ mẹ đào củ và đi bán. Từ ngày vào lớp 6, phải đi học phụ đạo thêm buổi chiều khiến có mẹ Trinh có vẻ không thích…

Trinh thường bị đau khớp đầu gối, thỉnh thoảng sưng to. Nhưng gia đình chưa đi khám bao giờ. Miếng ăn còn quá khó khăn nữa là… Trinh đi học hai buổi thì thiếu người trông rẫy mì, thiếu người phụ đào củ và đi bán.

Nghe người mẹ ấy nói chuyện, gái thấy con đường dài học hành của Trinh sao mà mờ mịt…

——————————————————————————————————————————————

Quỹ Học còn đi thực tế 4 trường hợp khác trong khu vực này. Đã gửi chút quà là dụng cụ học tập cho các em để động viên tinh thần học tập. Tuy nhiên, xét hoàn cảnh chưa đến mức ngặt nghèo, Quỹ Học quyết định không đưa các em này vào chương trình lâu dài.

1. Thi Thị  Hồng Nguyên

2. Dương Thị Kim Xuyến

3. Trịnh  Thị Hường

4. Trần Thị Thùy Trang

Read Full Post »

Chuyến đi Long Vĩnh lẽ ra là đợi sang tháng mười hai nếu không có cuộc điện thoại của thầy Thái – giáo viên thể dục của trường THCS Long Vĩnh. “Đến lúc phải đóng tiền học phí rồi mà mấy đứa nó không đứa nào có tiền đóng…”, thầy nói với giọng ngại ngùng nghe lào xà lào xào trong điện thoại…

Sáng 12.11.2011, mặc dù bị lạc đường một chút nhưng nhóm cũng đến được trường lúc gần 9h30. Mấy đứa nhỏ ngồi ở sân trường chờ từ hồi 7h. Khỏi trà nước gì, chỉ chào các thầy cô có mặt ở đó một tiếng mà còn không kịp biết tên, nhóm cứ thế lên xe đi.

Đi được một đoạn rồi dừng lại tấp hết xe sang một bên. Cậu bé Hải dẫn cả nhóm đi men theo bờ ruộng. Dĩ nhiên là dơ ống quần, dơ giày dơ vớ… một chút thôi. Rồi cả nhóm lại phải dừng lại nữa. Đứng ngó tới ngó lui “đi xuồng hả, đi xuồng hả”…”hai xuồng, phải đi hai xuồng”…

Ngay lúc đó thì bố của Hải đi xuồng ra đón đoàn. Vậy là Hải một xuồng, bố Hải một xuồng, hai bố con đưa đoàn vào thăm nhà…

Không phải đi xuồng qua một con kênh nhỏ, mà chúng tôi đi xuồng trên một vùng nước mênh mông trải đầy lục bình. Có những đoạn em Hải phải bò người xuống dùng hai tay để đưa xuồng vượt qua đám lục bình.

Xuồng cứ đi cứ đi, này là nước này là lục bình… Rồi xuồng dừng lại. Gái nhìn dáo dác “tới rồi…hả?”

Cái chòi chỉ cao chừng 2m. Nhưng nước lụt đã làm nó thấp lè tè đến nỗi tất cả phải gập hết người mới chui vào được. Nhìn vào trong, nơi này tả tơi hơn bất cứ nơi nào nhóm từng biết…

Hai cha con Hải lật đật dẹp cái thau ốc, lấy chổi chà quét vội để dọn chỗ ngồi. Cả đám ngồi túm tụm trên mấy miếng ván kê tạm bợ để chống nước ngập bên dưới.

Ngay kế bên chỗ gái ngồi, bên dưới miếng ván, lều bều nước và rác…

Cách miếng ván chưa đến nửa mét là chỗ duy nhất sạch sẽ – cái giường. Xung quanh vách lá đã không còn nguyên, cả mấy mảnh bao bố cũng đã rách…

Ngay trên đầu chỗ gái ngồi là chỗ để áo quần đồ đạc…

Ở đây dĩ nhiên không có điện. Gái thấy hai cái đèn dầu. Chợt thấy cay mắt khi nghĩ đến cảnh em Hải ngồi học trong đêm…

Gia đình Hải ở Xẻo Quýt (Đồng Tháp) di cư lên đây. Bố Hải nói tại ở dưới đó cực quá… Vậy mà nhìn đi nhìn lại gái chẳng thấy chỗ này có điểm nào coi được. Nhà có 5 miệng ăn: bố, mẹ, anh trai tên Quân lớn hơn Hải 1 tuổi, Hải học lớp 7, và một em trai nhỏ mới được 5 tháng… Chỉ nghe đến đó thôi là cả đám rụng rời hết chân tay. Ở cái nơi nhỏ xíu nằm rung rinh trên mặt đất nhũn nhão này, tưởng tượng đứa nhỏ lật người một cái cũng có thể lọt chủm xuống đám nước nâu sình… Chơ vơ đó – nơi cả đám đang ngồi – là vài cái quần con nít ẩm ướt còn đậm mùi…

Hai vợ chồng với ba đứa con trai chân ướt chân ráo nơi xứ người vì theo lời bà con lên đây kiếm việc làm. Không có đất nên xin dựng tạm cái chòi ở nơi đất nhão này là mừng rồi. Nhưng bố Hải vẫn tỏ vẻ rất vững chãi, không hề tỏ vẻ nài nỉ hay xin xỏ bất cứ gì. Bố Hải bảo “chỉ mới vài tháng nay nước lên quá chứ bình thường chỉ ngập vài bữa đến một tuần thôi”. Mà cất nhà tạm trên mảnh đất lỏng lẻo đó thì chỉ vậy thôi…

Rồi ba đứa nhỏ này, cậu bé tên Hải có đôi mắt sáng quắc này, sẽ trôi về đâu…

p/s: Gái đã tìm hiểu và được biết đất đó muốn làm cái nhà đàng hoàng cũng khó. Đóng xà xuống nền đó càng không phải cách làm khôn ngoan. Tốt nhất phải mua đất chỗ khác rồi mới cất nhà được. Gian nan quá…

Read Full Post »

Posted by on August 9, 2011

(Tiền Giang – ngày 6 tháng 8 năm 2011)

Chiều hôm trước ngày xuất phát, gái đã hết sức sầu não khi đi chợ mua đồ bổ sung cho chuyến đi. Trời nắng và nóng một cách điên loạn. Tự hỏi không biết ngày mai lên đường ra sao và sống sót thế nào với thời tiết thế này.

Thế mà hôm sau trời mát dịu suốt đường đi. Âu cũng là do ăn ở (hĩ hĩ).

7h sáng xuất phát. Gái nhắn tin báo cho phía nhà trường. 8h đã nhận tin báo các thầy cô đã có mặt đầy đủ chờ đoàn. Bao gồm thầy Hiệu Trưởng, thầy Hiệu Phó, cô Chủ Tịch Công Đoàn, và cô giáo chủ nhiệm khối 7 – người đã giúp nhóm liên lạc các em nhỏ suốt thời gian qua.

Gái chợt nhớ cô Ảnh – giáo viên môn Toán, chủ nhiệm khối 7. Hai ngày trước khi lên đường, cô gọi điện cho gái hỏi thăm tình hình. Gái có hỏi là không biết tụi nhỏ có đứa nào cần máy tính casio fx gì đó không (gái nghĩ là cái đó cũng mắc tiền, sợ tụi nó không có tiền mua). Nhưng nghĩ cận ngày quá mà mỗi đứa nhà mỗi nơi, không có điện thoại liên lạc gì, nên cũng thôi. Vậy mà ngày hôm sau nhận điện thoại của cô Ảnh báo là cô đã đến nhà hỏi từng đứa, tụi nó có rồi, dù là đồ cũ được người ta cho nhưng xài được, bảo gái khỏi mua chi tốn tiền. Đôi khi gái cứ hay cảm động vì những chuyện cỏn con như thế…

Khổ nỗi nhóm chạy đến Mỹ Tho đã là 10h. Dừng lại ăn sáng (vì quá đói bụng) mất thêm nửa tiếng. Rồi mới lọc cọc chạy vào Vĩnh Kim. Vội vội vàng vàng làm sao mà trước khi vào trường gái còn bị “xèo” một phát chín một miếng thịt bắp dế (bắp vế, hay còn gọi là bắp chuối).

Đến trường là 11h trưa, chẳng kịp mua gạo và cá khô như dự định. Thầy Hiệu Trưởng đã ra về do có việc nhà không chờ tiếp được. Nhóm nói chuyện với thầy cô đại diện nhà trường hết sức mau lẹ. Sau đó lập tức tiến hành đóng tiền học phí. Và còn được đưa cho sổ vàng của nhà trường để nhóm đề chữ kí tên.

******************************************************************************************************************************

Rồi thì 7 xe máy (4 của nhóm, 3 của các thầy cô) cùng lên đường đi thăm nhà các em.

Đầu tiên là nhà em Minh Trang. Vốn là trường hợp xin sau nên nhóm không chuẩn bị được gì nhiều. Chủ yếu là nói chuyện là động viên em.

******************************************************************************************************************************

Những câu chuyện thật bao giờ cũng rất thật. Đó là những câu thứ mà trí tưởng tượng của ta không nghĩ ra được. Là những điều còn nằm khuất sau những con số, chữ viết… Trúc Thư có lẽ đã không biết cách trình bày hoàn cảnh của mình trong thư tay. Cho nên, Thư là em duy nhất trong 5 em chưa được ai nhận đỡ đầu.

Tiếp đến là thăm nhà em Trúc Thư. Nói là nhà chứ nó là cái chòi lá. Gái nhìn đã không tin được vào mắt mình mà bước vào nhà lại càng thẫn thờ hơn. Mẹ Thư ngồi đó trên cái giường ọp ẹp. Xung quanh nhà chẳng có gì ngoài cái bàn cũ. Mấy miếng ván gỗ sâu mục và những lỗ hở quanh nhà cứ làm gái nhói lòng.

Thư xuất hiện với chiếc áo sơ-mi màu nâu đất đẫm mồ hôi. Gương mặt em sao mà hiền đến thế…

Mẹ Thư giải thích cho nhóm về công việc đan giỏ bằng lục bình. Đan suốt 2-3 tiếng cật lực mới xong một cái để được năm ngàn đồng. Là một đứa biết rất rõ những việc đan lát thế này, gái không khỏi thấy mắt mình cay nồng.

Gái đi ra phía sau để thấy một góc học tập nhỏ xíu…

…một sợi dây treo lơ lửng vài cái áo quần ố vàng và đúng một bộ áo dài. Cái áo dài vẫn màu trắng, dù cho không gian nơi đó mờ mịt bụi đất.

Phía sau nữa là cái-bếp-mà-ai-cũng-thấy-rồi-đó.

Gái thẫn thờ trở ra phía trước. Chị Red kéo gái lại nói nhỏ là chị muốn đỡ đầu cho Thư. Gái và chị hỏi thăm Thư về việc sinh hoạt và ăn uống ở nhà. Thư nói mỗi lần đi chợ hai mươi ngàn, khoảng vài ba hôm mới đi một lần.

Quay sang đã thấy mọi người đang xúm xít bên xấp giấy khen học sinh giỏi của Thư nhiều năm liền. Thế là chụp hình, tặng quà, nhắn nhủ, nắm tay, vỗ vai… Có cả những giọt nước mắt của mẹ Thư. Và vẫn là gương mặt rất hiền của Thư…

Gái quay đầu đi ra lối mòn ấy. Ngoái cổ lại giữ cho mình một cái nhìn.

Ước mơ một căn nhà của Thư và ước mơ nhỏ bé của gái…

******************************************************************************************************************************

Người ta có thể sống một mình. Nhưng luôn hạnh phúc hơn khi có một người bạn. Điều gì khiến cho những đứa trẻ nghèo khó học giỏi đến như vậy…

Lan Vy và Tường Vi ở trong hai căn nhà sát nhau, được cất nhờ trên đất của Đình Thần.

Tên cùng âm mà nét mặt cũng hao hao giống nhau. Giống nhau ở điểm sáng sủa, thông minh và xinh gái. Hai em cũng là hai trường hợp có kết quả học tập tốt nhất – học sinh xuất sắc.

Gái chợt có lòng tin mãnh liệt rằng hai chị em Vy-Vi này sẽ luôn giữ vững sức học.

Gái bắt đầu mơ về những ngày sau tươi đẹp của tụi nhỏ…

********************************************************************************************************************************

Rất nhiều ánh mắt say đắm cơn mưa chiều hôm ấy.

Những nỗi niềm, những mong ước, những niềm tin, những hy vọng…

Đường vào nhà Khoa có cái tên thiệt dễ thương “đường bờ cỏ sả”. Vừa dài, vừa ngoằn ngoèo, nhưng đẹp vô cùng. Hai bên xanh ngát cây và lá. Có đoạn lá dừa cong vòng trên đầu, bên trái bên phải đan xen nhau, cứ như đi giữa truyện cổ tích. Cứ con đường nhỏ nhỏ quẹo vào con đường nhỏ nhỏ hơn, con đường nhỏ nhỏ hơn lại quẹo vào con đường nhỏ nhỏ hơn nữa… Càng vào sâu con đường chỉ còn đủ cho bánh xe. Lại còn lắt léo chỉ chực muốn trượt xuống mương.

Chạy mãi chạy miết mới tới ngôi nhà ghép bằng tôn ấy. Nhà để ở mà như nhà ghép chơi. Miếng thẳng miếng lệch, miếng to miếng nhỏ, miếng lành miếng mẻ, khắp nơi toàn lỗ với lỗ. Nghe mẹ Khoa kể mọi thứ trong nhà, từ cái giường đến cái bàn cái ghế đến cái tủ thờ, đều là người ta cho.

Mẹ Khoa bị bệnh tim. Vết sẹo mổ chạy dọc từ dưới cổ xuống đến bụng, vẫn còn mới. Nay vẫn không biết cách nào để mổ tiếp vì vẫn còn bị hở van tim. Bây giờ đến cả giặt đồ cũng là nặng nhọc. Hằng ngày, mẹ Khoa chỉ còn cách nhận hàng về nhà kết hoa voan, cứ một cái thì được 150 đồng.

Bố phụ hồ, mẹ kết hoa voan, nhưng Khoa vẫn được cho đi học vi tính. Khoa cũng đã không phụ lòng bố mẹ bằng việc lấy được bằng A. Mong muốn cho con mình tiếp tục học và lấy bằng B vi tính cứ sáng long lanh trong đôi mắt của người mẹ trẻ ấy…

Cơn mưa ập xuống không kịp trở tay. Cả nhóm núp lại trong căn nhà đầy yêu thương đó. Đứng trong nhà mà mát rượi nào gió nào mưa cứ bắn lún phún vào mặt.

Cơn mưa qua đi. Nhóm lại vội vã lên đường. Gái cứ mãi ngoái lại nhìn màu xanh hy vọng nơi ấy…

********************************************************************************************************************************

Điều gì bên trong dáng người bé xíu ấy mà khiến em mạnh mẽ?
Nhà Dương xa trường nhất, sang tận xã khác là xã Đông Hòa. Dương đạp xe đạp lên trường chờ đoàn từ sáng sớm. Và cứ lặng lẽ bám theo đoàn suốt đường đi thăm các nhà. Lúc đoàn ăn trưa sau khi thăm nhà Khoa thì Dương đứng sẵn trước ngã quẹo chờ đoàn.
Chuyện Dương xin hai mươi lăm ngàn tiền học phí là có thật. Vì năm ngoái nhà Dương xin được giấy hộ nghèo nên học phí được miễn giảm gần hết. Nhưng năm nay xin mãi vẫn chưa được cấp giấy mới. Cô Ảnh nói là cô sẽ theo sát trường hợp của Dương và báo lại. Dù sao thì Quỹ Học cũng đã đóng sẵn tiền học cho Dương cả năm. Nếu có xin được giấy thì số tiền dư nhà trường trả lại chúng ta sẽ tính sau.
*********************************************************************************************************************************
Một trăm ngàn hay một triệu đồng không phải là chuyện quá to tát.

Hy vọng và động lực mới chính là điều đáng để lại cho mấy đứa nhỏ.

Rằng, em hãy cố gắng lên, cố học thật tốt.
Và, đừng bao giờ bỏ cuộc.

Read Full Post »

Posted by on October 16, 2011

Mỗi lần đi thực tế là mỗi lần thêm nhiều cảm xúc. Và suốt chặng đường ấy, gái luôn nhớ tới một câu trong thư của em Đức Nhân viết:

Nhân chỉ viết một câu ngắn thế thôi mà chẳng tả thêm gì. Nhưng nếu chưa từng đi trên con đường ấy, sẽ không thể nào hiểu nổi điều Nhân muốn nói.

Hai lần – phải đi hai lần mới hoàn thành chuyến đi. Có cát bụi, có gió lốc, có mưa dầm lẫn mưa giông, có bùn đất, có sình lầy, có những đoạn đá cứng, có những đoạn dốc trơn trượt, có cả những lần té ngã lấm lem. Có cái ướt nhem làm lạnh run lẩy bẩy khi về đến thành phố và còn để lại vết bầm to tướng trên chân một em gái trong đoàn.

Nhưng có lẽ chẳng là gì với những khó nhọc mà các em học sinh phải vượt qua để bước từng bước trên con đường học hành. Những gì chúng ta có thể làm vẫn còn quá ít. Điều duy nhất mong để lại được cho các em là sự động viên và tia hy vọng về một con đường ít gồ ghề hơn cho ngày sau.

————————

Chuyến đi thật sự rất dài để kể từng chặng đường. Nào là phải đi đò để tránh con đường quá sình lầy, nào là đi nhầm ấp phải quay ngược lại, chạy xồng xộc hết nhà này đến nhà khác, người lớn đi làm, cả trẻ con cũng đi cắt cỏ cho dê ăn… Phải đi thêm một lần nữa mới gặp được hết. Thiệt không biết kể sao cho vừa.

————————-

1. Trần Thị Hương Giang (anh Châu Phạm đỡ đầu) và chị gái là Võ Thị Trà Giang

Hoàn cảnh của Giang rất éo le. Chị gái là Trà Giang mang họ của bố. Nhưng bố Giang luôn nhậu nhẹt say xỉn và đánh đập hành hạ mẹ Giang. Lúc mẹ có Hương Giang thì chịu không nổi nữa, ôm hai con bỏ trốn. Hương Giang được làm khai sinh mang họ mẹ.

Ba mẹ con không có đất, không có nhà, không có gì trong tay. Đi đến đâu có người cho ở nhờ là ở. Không đếm nổi đã chuyển nhà bao nhiêu lần. May mắn ở Thừa Đức này có căn nhà dư ngay phía sau trường tiểu học, ba mẹ con ở đây được hơn hai năm rồi.

Cuộc sống thiếu ổn định khiến mẹ Giang không có được công việc đàng hoàng. Cô làm mọi thứ có thể để kiếm tiền nuôi hai con ăn học. Cao su, cà phê, hạt điều hay bất cứ gì cô cũng làm. Ai kêu đâu làm đó. Làm không một ngày ngơi nghỉ. Thấy rõ tình cảm của mọi người nơi đó dành cho ba mẹ con thì biết được họ sống như thế nào.

Vậy mà cả hai chị em Giang đều học khá giỏi. Năm nào cũng có giấy khen, treo đầy trong nhà.

Ấn tượng về ngôi nhà rất ấm cúng. Mọi thứ gọn gàng sạch sẽ vô cùng. Cái bếp đơn sơ cũng ngăn nắp tươm tất. Có thể thấy chị em Giang rất ngoan ngoãn, siêng năng và được dạy dỗ tốt.

Trà Giang là học sinh giỏi nhiều năm, năm lớp 9 vừa rồi chỉ được 7,8 nên mất một cái học bổng 500k mà mọi năm vẫn được. Ngay lúc mẹ bị bệnh, Giang đòi nghỉ học để phụ mẹ. Mẹ Giang đã khóc suốt đêm và nhất quyết nếu Giang nghỉ học thì mẹ không nhìn mặt nữa. Quá khó khăn, xe đạp của em Hương Giang lại còn bị ngã gãy cổ không dùng được nữa, Trà Giang nhường lại xe đạp của mình cho em và đi bộ đi học. Nhưng dù thế nào thì người phụ nữ ấy vẫn quyết cho hai đứa con gái học hành tử tế.

Gái không sao giấu được sự nể phục dành cho người phụ nữ ấy – mẹ của hai chị em Giang.

Quỹ Học quyết định hỗ trợ luôn phần của Trà Giang (năm nay học lớp 11). Và rất mong có thể xin được một cái xe đạp, cho Hương Giang cũng được mà cho Trà Giang cũng được. Hai chị em cần có xe đạp để đi học.

————————-

2. Lê Thuận Nam (Pacey Hồ đỡ đầu)

Nhóm đến nhà Nam là đã giờ trưa. Nam ở nhà một mình vì mẹ chưa đi làm về.

Khi đang trò chuyện với Nam thì mẹ Nam về đến nhà. Đứng trước mặt gái là một người phụ nữ khiến ai thấy cũng phải đau lòng. Cô chỉ mới qua tuổi 50 nhưng trông như đã lam lũ cả một đời người. Trên mặt, trên cổ, trên cánh tay, vẫn còn những mảnh vỏ cây màu đen dính khắp. Chân mang đôi ủng rất to và bộ đồ cũ sờn ẩm ướt. Gái nói vội là sẽ chụp hình hai mẹ con. Cô liền luống cuống phủi khắp người, lột ủng và vớ, đôi bàn tay vớ lấy đầu tóc rối bù mà quấn lấy quấn để.

“Nam, cái áo bông bông của mẹ đâu rồi con”. Nam lật đật chạy vào. Cô bước ra lại với cái áo khoác thêm bên ngoài. Gái nắm tay cô để kéo cô lại ngồi xuống ghế. Và gái sẽ không bao giờ quên được cảm giác khi nắm bàn tay người phụ nữ ấy… Nhìn xuống đôi chân thì còn đau lòng hơn biết bao nhiêu. Dường như mọi thớ thịt của cô đều ứ nước hoặc vì sao đó mà phình to bất thường. Da mềm mũn đến nổi tưởng như đã bị ngâm nước đến rã ra.

Cô cũng đã quá yếu nên không có được việc làm tử tế. Ở xứ này cũng chỉ có thể là cao su. Lại cũng là kiếp thuê mướn ai gọi đâu thì làm đó. Bao nhiêu tiền cũng để cho đứa con trai duy nhất.

“…không biết còn được bao lâu nữa…”

——————————

3.  Nguyễn Thị Mỹ Hoài (chị Duy Ngo đỡ đầu)

Nhà Mỹ Hoài ở ấp 8, sức Hoài không đạp xe đi nổi chặng đường xa như vậy để đến trường mỗi ngày, cho nên Hoài lên ở với ông bà ngoại trên ấp 3, hai tuần mới về thăm nhà một lần.

Bố Hoài làm phụ hồ, nay có mai không. Mẹ Hoài bị nhiều bệnh, sức khỏe yếu, chỉ còn hái cà phê hoặc lột hạt điều kiếm phụ thêm. Đúng như Hoài viết trong thư, nhà ở ấp 8 là một căn nhà không chống nổi mưa gió. Bởi vậy nhà Hoài được xếp loại hộ nghèo. Học phí của Hoài được giảm từ 272,500đ còn 55,000đ.

Dù vẻ ngoài là một cô bé nhỏ người yếu ớt, thật ra Hoài rất tự lập và biết suy nghĩ. Hoài biết tiền học của mình như thế nào, biết tự giữ giấy đóng tiền học, nói về việc học hành của mình rất rõ ràng rành rọt. Có lẽ việc phải sống xa bố mẹ sớm như vậy khiến Hoài mạnh mẽ và kiên cường.

—————————-

4. Vương Thị Mỹ Ánh

Hoàn cảnh của Mỹ Ánh rất đáng thương. Bố mẹ ly hôn khi Ánh còn nhỏ nên Ánh sống chung với gia đình cô dượng từ năm lớp 1. Đến nay đã 9 năm, mà bố mẹ chẳng mấy khi thăm nom hay ngó ngàng tới. Ánh có bố mẹ mà cũng như không có…

Tuy nhiên, Ánh rất được cô giáo chủ nhiệm thương yêu. Cô khen Ánh ngoan, hiền, siêng năng, sẵn lòng giúp bạn bè. Ánh nói chuyện như một cô bé học cấp 3 hoặc đại học.

Có lẽ là rất chủ quan khi cho rằng Ánh đã lớn lên thành một cô bé đa sầu đa cảm. Nhưng gái cứ nhớ hoài ánh mắt đọng nước của Ánh, cái nhìn không rời mắt khi đoàn rời đi và cái vẫy tay với theo những cái lưng xa dần…

Cái Ánh cần có lẽ là học phí. Nhưng nhiều hơn có lẽ là một chỗ dựa tinh thần, một vòng tay yêu thương và một hy vọng vào cuộc đời này.

—————————–

5. Trần Đức Nhân

Gái để lại Đức Nhân cuối cùng bởi vì có những điều về Nhân làm gái nhớ.

Nhà Nhân ở trên đồi 20 thuộc ấp 8, là nơi xa nhất khu này. Còn nhớ khi nhắc đến đồi 20, mấy anh dẫn đường đều tỏ vẻ ái ngại, chừng như còn không muốn dẫn đoàn đi. Con đường đó gian nan thế nào, có lẽ chỉ những ai đã đi mới hiểu nổi.

Lúc gặp Nhân (ở lần đi sau) ai cũng không giấu được sự bất ngờ. Nhân nhỏ người như học sinh lớp 6 trong khi em đang học lớp 9. Chân tay Nhân khẳng khiu khiến cho việc Nhân đi học thế nào bằng chiếc xe đạp và đến trường chỉ mất 1h15′ trở thành điều lưu lại mãi trong lòng mỗi người trong đoàn.

Nhà Nhân không thuộc loại quá khốn khó. Chỉ là đông con. Chị lớn, anh kế, Nhân, em gái Kiều Oanh và em trai út tên Tạo. Lúc đoàn đến được nhà Nhân thì bố mẹ đều đi làm, Nhân đi cắt cỏ cho dê ăn, chỉ có Oanh và Tạo ở nhà. Kỉ niệm nho nhỏ ở nhà Nhân chắc sẽ còn mãi trong câu chuyện của đoàn.

Oanh viết tên mình vào cuốn tập được tặng

Kiều Oanh có giọng nói dễ thương vô cùng và nhóc Tạo thì có đôi mắt đẹp vô cùng. Nói chuyện với bé Oanh rất thích. Còn nhóc Tạo thì không chịu nói gì, cho tới khi được cho bánh thì lập tức tự động nói “con cám ơn”. Sau đó lại không nói gì nữa, cứ úp mặt sau lưng chị Oanh mãi thôi.

Kiều Oanh – học lớp 3 – cũng làm điều phi thường khi mỗi ngày đi bộ 20 phút ra trường tiểu học (chỗ nhà Hương Giang). Hai anh chị lớn phải trọ học ở Bình Sơn (cấp 3) và cũng học khá giỏi.

Một gia đình đông con nhưng em nào cũng học hành đàng hoàng thế này thật đáng khích lệ. Vì vậy, riêng trường hợp của Nhân, Quỹ Học đã không gửi tiền sinh hoạt lại nhưng vẫn quyết định hỗ trợ tiền học cho Nhân.

——————

Thêm một lần như mọi lần, gái cảm thấy mình thật may mắn khi được bố mẹ cho ăn học đầy đủ. Ngoài kia có biết bao đứa trẻ vật lộn từng ngày để đến trường. Những người bố người mẹ hy sinh cả đời cho con mình, những người anh người chị hy sinh tương lai để em mình được tiếp tục học. Những đứa trẻ mang trên vai gánh nặng của cuộc đời khó nghèo ấy, sẽ cầm cự được bao lâu và sẽ đi về đâu…

Con đường còn dài quá…

Read Full Post »

Older Posts »